Nhân quyền và chủ quyền quốc gia
là những khái niệm có nội hàm khác nhau. Nhưng chúng lại có quan hệ hữu cơ, làm
tiền đề tồn tại và phát triển, "nhân quyền là những nhu cầu, lợi ích và
năng lực vốn có của con người, được pháp luật quốc gia và pháp luật quốc tế ghi
nhận và bảo vệ". Chủ quyền quốc gia bao gồm quyền tối cao của quốc gia
trong phạm vi lãnh thổ của mình và quyền độc lập của quốc gia trong quan hệ đối
ngoại. Trong phạm vi lãnh thổ, mỗi quốc gia có toàn quyền quyết định mọi vấn đề
về chính trị, kinh tế, xã hội, văn hóa của mình. Trong quan hệ quốc tế, mỗi
quốc gia đều có quyền quyết định mọi vấn đề về lựa chọn chế độ chính trị, kinh
tế, xã hội cũng như chính sách đối ngoại của mình mà các quốc gia khác không có
quyền can thiệp. Do vậy, xem xét về mối quan hệ này, cần có quan điểm đúng đắn
để giải quyết mối quan hệ giữa nhân quyền và chủ quyền quốc gia, bảo vệ, phát
triển nhân quyền, đồng thời giữ vững chủ quyền quốc gia, độc lập dân tộc, mới
bảo đảm cho sự phát triển bền vững.